“Chiến mã của triều đình, trên mông ngựa đều đóng ấn của quan gia. Ngươi dám kéo ra bán sao? Kẻ buôn ngựa nào dám thu? Ngươi vừa bán xong, quan phủ đã có thể lần theo dấu ngựa mà tra đến tận đầu ngươi.”
“Vậy thì cứ bán rẻ hơn một chút, để người mua tự nghĩ cách mài mất, hoặc nung xóa dấu ấn là được chứ gì? Một khoản hoạnh tài lớn như vậy, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn nó trôi đi sao?”“Ta khuyên ngươi, bớt một chuyện vẫn hơn thêm một chuyện. Có những đồng tiền, có mạng kiếm được, cũng phải có mạng để tiêu.”
Hai người cãi cọ om sòm, tiếng nói càng lúc càng đến gần.
Chẳng mấy chốc, Bành An Dân đã thấy hai kẻ đêm qua đi theo hôi y diện cụ nhân cưỡi ngựa xuất hiện.




